Tà Năng – chuyến đi định mệnh!!!

“ ĐI KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ ĐẾN MÀ ĐI CÒN LÀ ĐỂ TRỞ VỀ” – st

Trước mắt, đây là góc của riêng mình – Sâm hêu – viết tắt là Sh (dù đi xe Sh chống chân hông tới …). Còn lịch sử của cái tên mình sẽ giới thiệu cho các bạn ở 1 bài viết khác hen.
Tá đa, bây giờ xin giới thiệu chuyến đi Tà Năng định mệnh của nhóm mình. Chuyến đi cách đây 3 năm rồi, bài này mình viết trên note facebook nhưng sợ 1 ngày nào đó anh FB sập thì kỷ niệm không còn nữa nên mình share lên đây, để mọi người thấy nó định mệnh như thế nào 😀
———-
Về phần chuẩn bị, ai cần thì cứ inbox nhé. Mình chỉ nói qua về hành trình kinh hoàng và nhiều kỷ niệm mà cả nhóm – 6 người đã trải qua cùng nhau thôi.Giờ này tuần trước là tụi mình đang trên xe hehe, còn bây giờ là vẫn còn khỏe mạnh ngồi đây viết review.
11h đêm ngày 1/4 tụi mình leo lên xe Thành Bưởi và 4h sáng có mặt ở ngã ba Tà Hine. Nhóm đã liên lạc từ trước vs anh Cường ở Tà Năng – 0169.9118.088 – ảnh chuyên chở vào bìa rừng đến khi nào xe không vào được nữa thì thôi. Nhưng may mắn thay, sáng hôm ấy ko thể nào liên lạc được với ảnh. Theo lịch, 5h sáng là ảnh có mặt mà chờ hoài ko thấy, đợi nữa thì sẽ trễ giờ xuất phát. Nhóm tình cờ tìm được 1 anh chở hàng cá tôm đông lạnh cũng đi vào chợ Đà Loan =.= Team leader tiến hành deal và okie tụi mình sẽ được đi mui trần giữa mùa đông băng giá, ẩm ướt, đậm hương vị của biển :v và háo hức về đoạn đường sắp tơi nhưng đâu biết rằng điều kinh khủng đang chờ đón :v

Tới Đà Loan, bắt đầu đi mua nước, bắp, khoai lang và ăn sáng xong bôi xức kcn các thể loại và anh “thủy sản đông lạnh” chở tụi mình đi đến bìa rừng theo yêu cầu ban đầu. Ai ngờ đâu đường đang làm, bị rào hẳn luôn ko cho xe vào thế là tụi mình bị thả xuống chỗ xa nhất mà chiếc mui trần có thể đi. Gian nan bắt đầu từ đây.Đi bộ hoài, loay hoay vs google map vẫn ko thể tìm ra cái ngôi nhà hoa giấy tọa độ 11.547, 108.5273 to đùng như mấy anh đi trước review. Hóa ra nó ở cách đó gần 8 cây số =.=. 7h nhóm ngta đã ở chỗ đó còn nhóm mình mất 3 tiếng mới tới nơi, trễ 3 tiếng so với timeline.

Đoạn đi bộ này chả có gì đặc biệt ngoại trừ balo thật là nặng và cả cái lều cho 6 đứa mà các bạn nam phải thay nhau vác (Ko có cái này thì tối ngủ ở ngoài trời nhưng trong mắt các bạn ấy thì nó là cái cục c**, tởm thật haha

:))). Trời thì nắng, đã vậy còn đi trễ =.= cả nhóm khá là tụt mood. Đi 1 đoạn thì gặp 1 đoàn xe máy toàn những ng lớn tuổi (30 trở lên :v) từ trong rừng chạy ra – trông ai cũng ngầu và những cái đập tay của những người lần đầu gặp nhau trong chốn rừng rú xa xôi này thật sự đáng yêu quá chừng, có thêm được chút năng lương.Theo lịch, 12h là nghỉ ở ngã 3 núi lỡ cơ mà trễ 3 tiếng thì ko tài nào tới được địa điểm đó đúng giờ được. Tụi mình nghỉ lại bên 1 rừng thông be bé, xa xa có 2 con trâu to đùng đưa mắt nhìn bạn nam áo đỏ của nhóm mình – phải nói là nó nhìn chăm chăm ý =)))

:)) ai bảo mặc đồ nổi, nó mà nổi hứng dí 1 phát chắc là cả nhóm được về Phan Dũng trước dự đoán

=)) Ăn 2 đòn bánh tét, ít xúc xích, C sủi rồi lăn ra ngủ trưa, mình ngủ rất ngon, thoải mái dang cẳng tay cẳng chân ra mà ngủ chả để ý đến ai sất :”>

Cuối cùng thì cũng tới 1h, lết dậy mà đi tiếp thôi. Tội nghiệp thay là mấy bạn bị đau chân. Nên 1 số người đã chuyển miếng bvs đang nằm trên bả vai xuống đôi bàn chân.( mình mang nhiều vậy mà mấy bạn nam xài hao kinh khủng @@) Lần đầu xài các bạn nam nhiều bỡ ngỡ nhưng thật đáng nhớ, ngồi bóc tách rồi dán vào giày trông các bạn thật chuyên nghiệp, và thật sự đem theo bvs là 1 quyết định hoàn toàn đúng đắn. Mà cũng nhờ đợt này nên mấy gái có thể mở miệng nói chữ bvs 1 cách tự nhiên hơn trước mặt các boys =.=Những đoạn đường bây giờ ko còn bằng phẳng nữa, bắt đầu leo dốc. Ôi mẹ ơi! Dốc, dốc và dốc. “Hết con dốc này nữa thôi, cố lên” là câu nói được lặp lại nhiều lần nhất trong ngày =.= Có những đoạn dốc tưởng như dài vô tận, leo nửa dốc phải nằm dài thở phì phò, ăn chocolate, uống nước, 5 phút sau tiếp tục. Mẹo của mình là chồm người lên phía trước, lưng cúi, mặt cúi xuống đất, ko nhìn lên con dốc và đếm một hai, một hai như quân đội vậy. Sau bao nhiêu cái lần một hai đó thì cũng qua được 1 em dê, ốc. Quên mất ko đếm xem có bao nhiêu con =.=Qua bao nhiêu con dốc điều tuyệt vời nhất cũng xuất hiện kaka. Tuy các em trọc hết đầu, tóc tai héo khô như mà công nhận mấy quả đồi này vẫn đẹp xuất sắc

😀 tụi mình tốn chắc cả 20 phút để chụp choẹt reo hò hú hét :)) nói chung là phiều líng hai

Khoảng 4 -4.30pm tụi mình đến được ngã 3 núi lỡ – mà theo nhóm mình là ngã 3 Đờ Mờ – Định Mệnh đó. Rẽ phải 1 định mệnh, rẽ trái – Yaly 1 định mệnh khác.

Nhóm đã quyết đi đường thác từ ban đầu rồi nên sau khi nghỉ ngơi 10 phút nhóm cố gắng đi nhanh để kịp đến thác trước khi trời tối – dù biết có khả năng ko kịp tới nơi thì đã tối rồi. Thôi đi được nhiêu hay bấy nhiêu.Cơ mà ai cũng đuối rồi, mọi người đi chậm hơn và nắng cũng tắt hẳn, tâm trạng mình cũng tắt theo – sợ bóng đêm lắm. Cả nhóm quyết định đi tới 7h mới nghỉ nhưng rốt cuộc ko chịu nổi. Khoảng 6.30pm là dừng lại để dựng trại trên 1 đỉnh đồi khá bằng phẳng, có dấu vết lửa trại của con người.Nhóm bếp xong dựng lều, làm vệ sinh (bằng khan giấy ướt, khô và phấn em bé) rồi ăn tối. Bữa ăn đạm bạc vs sandwich và xúc xích giò chả, dù có đòi ăn mì thì bếp trưởng cũng nhất quyết ko cho ;(. Ai dè đâu đang phờ phạc gặm nhắm thì bản lôi ra 1 con gà

=)) cha mẹ ơi, phải nghe tiếng các bạn nam hú hét các bạn mới thấy hết ý nghĩa của 1 con gà trần truồng ướp mật ong. Quất xong em gà, mấy bạn nam tiếp tục đi tìm củi.

Chém gió các kiểu xong cũng đã 9.30, lục đục chui vào lều. Cặp nào có tiền cho dô trong lều, ko có gì giá trị thì ở ngoài. 18l nước cũng quăng ngoài lều luôn, à cả con dao chặt củi to bự chảng cũng ngoài đó, chỉ có 6 đứa yên vị trong căn lều nhỏ ấm cúng kak. Nhưng cả nhóm ko ngủ yên khi Bin Em nhớ ra con dao to bự chảng vẫn còn nằm chỏng chơ ngoài lều. “Akira Phan Tinh ra lấy dao điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii” rồi thì “Bòn ơi bòn à” vẫn đều đặn vang lên. Dưới sức ép kinh quàng của giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng dai dẳng đó, phải từ bỏ cảm giác yên vị, Bòn ta lục đục ra ngoài xách cái dao vào cho sếp Bin Em. Cả nhóm được trở lại vs không khí bình thường hehe. Tám vài câu ba láp ba xàm cả bọn cùng từ từ chìm vào giấc ngủ. Nhưng mới 5 phút thôi, bỗng nghe tiếng j giống tiếng nói, tiếng nhạc phát ra. Dỏng tai lên nghe và quay sang bên cạnh tìm sự xác nhận tương tự rồi nghe tiếng bước chân gần kề. @@ 2 đứa con gái quắn quéo. Ánh đèn pin quét qua lều, có tiếng sờ soạng vào lều, tiếng Quang Anh thì thầm bên cạnh “Đừng lên tiếng, để nó tưởng lều toàn con trai”. Lúc đó tui cảm thấy vô cùng cảm ơn bạn Bin đã ca bài ca cầm dao vào trong lều, rồi hối hận vì để đôi dép màu vàng đậm chất nữ tính ngay ngoài cửa lều :((, vì chưa gọi điện cho mẹ :(( mà cũng ko có sóng để gọi – một chuyến đi đầy sai lầm huhuNín thở, 2 đứa con gái nắm chặt tay nhau, toàn thân ko dám động đậy cứ như thở ra là những con người ngoài kia sẽ biết ngay có nữ nhi trong lều. Đã vậy Huy Tô Mỳ còn la lối om sòm nóng nực các kiểu rồi mò dậy mở cửa lều. Mẹ Bin Em bên cạnh bật dậy, quắt mắt thì thào đầy đe dọa “Có người ở ngoài”. Bằng 1 cách vi diệu nào đó, bạn nam ngoan ngoãn nằm xuống ngủ tiếp và thôi kêu la. Bật mí là chẳng vi diệu gì cả đâu, chỉ là ổng vs Bòn bòn đã đánh 1 giấc trước khi tụi tui kịp kết thúc màn tám chuyện nên lúc ngta tới sờ lều bên mép mấy ổng, mấy ổng vẫn o o như xe đò lên dốc =.= rồi nóng quá nên bật dậy tìm cách mở cửa lều thôi – lúc dó cứ tưởng ổng đang giả bộ dọa nạt mấy con người ngoài lều

:))1 chặp thì cũng thiếp đi quên mất sự đe dọa ở ngoài xong lại bật dậy tiếp tục nghe ngóng. Những tiếng hú vang vang trong 1 khu rừng vắng vẻ – chẳng khác gì mấy bộ film kinh dị nước ngoài. Lọ mọ coi điên thoại cũng đã 1h, quá mệt đánh 1 giấc tới 4 giờ hơn sáng. Bạn Bin lại là ng dậy sớm nhất tiếp tục màn kêu đò. Kéo cửa lều ra, hên quá ko có ai hết. Suy nghĩ duy nhất của mình là tối qua mà tụi “Lâm tặc” lấy hết nước thì uống bằng cái gì đây, rồi còn balo nữa. May mắn quá, sáng trong rừng trong lành, mát mẻ, mặt trời đang lên, nước vẫn còn đầy trong chai, đôi dép màu vàng cũng còn đó, balo toàn đồ dơ cũng ko mất đi. Phew, sống hết cả bọn yayyyyy. Làm vệ sinh cá nhân – thứ duy nhất chúng tôi lưu lại trong rừng cũng trong giai đoạn này thôi

:v Ăn sáng bằng nồi mì 4 gói thập cẩm

:v cùng 1 ly café – điều kinh ngạc duy nhât là tại sao những bạn như QA, Phan Bòn lại có thể ăn ít đến như vậy :v

8h bắt đầu hành trình, mọi chuyện tươi đẹp đang chờ đón, ko còn bóng đêm, ko mất nước, mất đồ. Tóm lại là thác Yaly đang vẫy gọi ^^ nhưng là gọi nhóm khác, ko phải nhóm mình =.=Theo GPS tụi mình đến 1 ngã 3, 1 là đi đường cụt, 1 là đường dẫn tới thác. Cơ mà cái đường dẫn tới thác @@ có gì đó sai sai, có thấy đường j đâu….. toàn là cây cối rậm rạp. Nhóm tạm dừng, 2 bạn nam đi khảo sát trước. Mẹ ơi, đường rừng cơ mà , dẫn xuống vực dốc cheo leo cơ mà L. Bây giờ làm sao??? Quay lại ngã 3 núi lỡ, đi đường mà các nhóm khác đã đi ? – nhưng có chuẩn bị gì đâu? Hay đi theo đường cụt xem thế nào? Nó chẳng cụt tý nào, nó là 1 đường mòn rõ nét. Quyết luôn, đi theo đường mòn vì nó song song với đường trong gps, kiểu gì cũng sẽ tới thác.

Đã liều thì liều cho trót, đường mòn rồi cũng hết =.=, dốc vực thì đang chờ trước mặt. Giờ sao, thôi lỡ rồi, chiến tiếp! Trong lúc chờ Mỳ khảo sát đường đi thì cả nhóm chuẩn bị vải đen, vải đỏ các kiểu để làm dấu lỡ lạc thì còn quay lại nhưng suy nghĩ duy nhất lúc đó là ko thể nào quay đầu nữa rồi. Lần này cả nhóm phải đi theo dốc vực thôi – ko còn cách nào khác. Nhưng dốc sâu, lá nhiều đường trơn làm thế nào đây, cả nhóm phải đi bằng mông, tụt vèo vèo như đi cầu trượt. Đó mà lỡ trượt tay trượt chân thì ko biết giờ này có ngồi đây gõ lọc cọc mấy chữ này.

Vực thẳm dẫn tới 1 con suối khá to, nước trong và rất mát. Tạm nghỉ để ăn thêm và check đường. => quyết định tiếp theo, suối thì dẫn tới thác. Just go! Cả bọn háo hức trở lại! Đường suối mát, lại đẹp lỡ có hết nước thì còn có cái để uống. Nhưng đi được 1 khoảng thời gian đáng kể thì vị trí của cả nhóm trên bản đồ chả xê dịch được bao. Cứ kiểu này thì đêm thứ 2 trong rừng mất :-s. Đường suối thực sự nguy hiểm, có những đoạn như dốc vực ko thể tiếp tục đi, buộc phải leo vách rừng cheo leo bên cạnh rồi mò xuống thác lại cứ như vậy trèo đồi lội suối. Nhóm có 1 người bị đau chân đi cà nhắc à là Le Duc già cả :v tui thì rớt cái đôi bao tay, giày thì ướt, tâm lý thì tụt xuống min, lo sợ dâng cao. May mắn thay, có 1 đoạn suối ko thể nào lội qua, đoạn này rừng bị đốt cháy khiến các bạn suy nghĩ phía trên chắc có đường mòn. Yay thật sự là có. Cả bọn đùm đề trèo lên, đem theo tý nước suối vì sợ hết nước. Đường mòn dễ đi hơn hẳn, cả nhóm thúc nhau đi nhanh nhưng cũng khó, mọi ng cũng mệt, có bạn bị đau thế nên phải “chở che” cho nhao

4.00, 4.30 … xã Phan Dũng ở đâu khi mặt trời đang lặn? Ráng đi nhanh nhưng được 1 đoạn cũng phải sx nghỉ 1 chặp để mọi ng lấy sức lại, tui thì làm y tá cho elder man của nhóm

:v bó cho ổng cái gối. Xong cả bọn cứ đi và đi trong lo sợ (hoặc chỉ mình toy) và rồi mới hiểu hết ý nghĩa của những bãi c** bò trong rừng

:)) đó dấu hiệu của sự sống. Như được tiếp thêm năng lực, haha chúng toy đã nghe tiếng chó sủa – 1 trong những âm thanh đáng mong đợi nhất, rồi xa xa kia nhà kìa, yolo. Sống rồi!Lại hụt! nhà sàn, ko điện, ko sóng điện thoại L trời tối thật rồi . Hỏi thăm 2 anh chị giặt đồ bên suối thì được biết để có được sóng điện thoại và điện đài thì còn mười mấy cây nữa

:v Ôi lúc đó suy nghĩ duy nhất là bằng mọi cách phải ra khỏi cái chỗ khỉ ho cò gáy này, cả nhóm lầm lũi nối đuôi nhau đi trong chập chạng tối. Cái hên tiếp theo là gặp 1 vợ chồng đồng bào đang đi từ trong bản làng ra, nhờ họ thuê 3 chiếc xe máy vào rừng để chở tụi này ra. Họ bảo cỡ 30 phút nữa là xe tơi, nhóm cứ tiếp tục đi đi.15, 20, 30 phút trôi qua có chiếc xe nào đâu. Lầm lũi lầm lũi nối đuôi nhau – chúng tôi KO muốn cắm trại ở đây! À nhưng nhóm vẫn đủ sức để bàn rằng mình nên trả bao nhiêu tiền cho 1 chiếc xe ôm đây? 50k thôi ha – ohm, 60k cũng đc, nói chung là dao động 50 – 60k nhóe. Hihi, dân kinh tế hả mài, 300k 1 xe nha các em. @@ chết chưa! thôi rồi, nhưng giờ sao? Muốn gì? – 200k/ xe anh nhé, 3 xe là 600k đó, đi nha!Phew, done! Nhiệm vụ hoàn thành! Đèo lên xe, lúc đó mới thậy tụi này ki bo kinh quàng :”> Đoạn đường xa lắc xa lơ, bụi mù mịt, khó đi thí mồ – 200k/ xe là quá xứng đáng. Xong!!! ra tới Ủy bản ND xã Phan Dũng, quất liền 3 ly nước mía thêm cả nước ngọt, cả bọn sống lại. Giờ chờ xe taxi ra tới thị trấn Tuy Phong thoai. Còn khúc sau lê la quán, mua vé và kẹt lại phải ở ks 1 đêm nữa nhưng dài rồi.
Tóm lại thì nhóm chưa chuẩn bị thể lực nhiều nhưng cũng hơi bị khỏe và dai sức, tự hào là ko xả rác trong rừng gom rất sạch sẽ

:3. Mỗi đứa ngốn 1tr 50 ngàn, kỷ niệm nhớ đời, teamwork cực tốt, yêu thương nhau cực kỳ, bớt yolo chủ quan hơn. Và quan trọng nhất là vẫn KO thấy thác :))
Kinh nghiệm cho bạn nào muốn đi cung thác thì phải có porter, đừng chủ quan như nhóm mình. Nghĩ lại tụi mình hên nhiều thứ lắm mà hên chỉ đến 1 vài lần trong đời thôi.

(Visited 81 times, 1 visits today)

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *